Friday, April 4, 2025

Từ Một Nơi Lặng Lẽ...

Sưu Tầm

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 89 của tôi...

Tên tôi là Joseph, và tôi đang ngồi đây, trong một viện dưỡng lão, trước mặt là một đĩa ravioli. Tôi không biết ai đã chuẩn bị nó cho tôi, cũng không biết hôm nay liệu có ai sẽ chúc mừng sinh nhật tôi không.

Tôi có ba người con, nhưng đã lâu lắm rồi tôi không gặp chúng. Chúng đưa tôi đến đây với lời nói rằng : "Đây là điều tốt nhất cho Ba", nhưng thời gian cứ thế trôi qua… và chiếc điện thoại vẫn im lặng.

Tôi không giận, nhưng tôi buồn.

Buồn, vì tận sâu trong trái tim, tôi chưa bao giờ ngừng yêu thương chúng, dù chúng đã vắng mặt quá lâu.

Buồn, vì tôi không đòi hỏi gì nhiều - chỉ một cái ôm, một lời chúc, một câu nói giản dị : "Chúc mừng sinh nhật Ba".

Buồn, vì tôi chỉ mong có ai đó nhớ đến tôi trong ngày đặc biệt này.

Nếu bạn đọc được những dòng này, hãy dành một chút suy nghĩ cho tôi.

Không phải vì bạn quen biết tôi, mà bởi vì đôi khi, chỉ một người xa lạ cũng có thể mang lại chút hơi ấm cho một nơi vốn chỉ có sự lặng lẽ.

Ở độ tuổi này, người ta sống bằng ký ức và hy vọng.

Và hôm nay, tôi hy vọng rằng những lời này sẽ chạm đến trái tim của những ai vô tình lãng quên tình thương, trước khi quá muộn.

Gửi đến tất cả những người cha - những người ông đang bị lãng quên - chúc các ông luôn bình an. Các ông vẫn được yêu thương, ngay cả khi đôi khi không ai nói ra điều đó.

Sưu Tầm

Thursday, April 3, 2025

Xin Dẫn Hy Vọng Về Nhà


Bạn đọc,
Từ ngày 1 cho đến 30 tháng 4 năm 2025.
Tôi xin bắt đầu gửi đến các bạn một số thơ, một ít nhạc trong 50 năm qua, một thời vong quê.
Để làm gì?
Để nhắc tôi giữ gìn những kỷ niệm trong lúc tuổi già đang gặm mòn trí nhớ. Những kỷ niệm sâu đậm, còn tươi hơi thở, quí báu hơn bất kỳ thứ gì trên cõi đời. Thật không? Câu trả lời sẽ minh bạch khi hấp hối.
Các bạn trẻ hơn và các bạn không phải xa quê nhà, xin cứ xem đây là ít ghi chép lại những mảnh rời của một đời người vong quê.
Ôi, sao lại vong quê. Quê hương vẫn còn đó. Một chuyến phi cơ thôi, có mặt tại Sài Gòn. Một chuyến xe đò thôi, lục lọi khắp miền nam bắc.
Đúng như vậy, nhưng vong quê? Cũng đúng luôn. Nếu không, nhạc sĩ Nando da Cruz, một người vong quê, trong ca khúc Petit Pays đâu cần phải hát lên:
“Này quê hương ơi, lòng tôi nhớ thương.
Còn đây quê hương, còn chăng quê nhà?”
Xin gửi các bạn bài thơ:

Xin Dẫn Hy Vọng Về Nhà
Hy vọng không bao giờ chết.
Chỉ người cưu mang nó sẽ chết.
Hy vọng không bao giờ chết.
Chỉ người bỏ cuộc không mang nó theo.
Khi bị bỏ rơi
nó kiệt lực
hóa nên thất vọng.
Thiếu dưỡng khí,
nó cải trang hoài vọng, hít thở nỗi buồn.
Người Việt lưu vong hoài vọng nhiều hơn hy vọng.
Hy vọng thuộc dòng phượng hoàng
sinh ra nhiều trứng
nhiều trứng nở nhiều phượng hoàng.
Chim con không thể tập bay,
nếu chết yểu.
Người Việt lưu vong không nuôi trứng non.
Thích ăn ngon, uống say, ngủ kỹ,
quên đời mất quê.
Vì sao họ mất dần hy vọng?
Vì ăn ngon, uống say, ngủ kỹ,
dửng dưng đời mất quê.
Vì sao họ quên cả thất vọng?
Vì ăn ngon, uống say, ngủ kỹ,
an toàn thà mất quê.
Hy vọng không bao giờ chết.
Chỉ bị bỏ rơi.
Hy vọng làm đẹp dân tộc,
đang mồ côi nơi hải ngoại.
đang xin ăn trong quê nhà,
đang cố nở trứng
xin đừng nở sán lãi.
Bị bỏ rơi,
hy vọng không chết nhưng ốm đau.
Người Việt, ai đang thở, đang ăn, đang ngủ,
xin dẫn nó về nhà.
Dù nó khóc vì mất mẹ,
dù nó kêu gào không tìm được cha,
xin săn sóc nó.
Nó không làm hại ai,
không cản trở vướng bận gì.
Chỉ núp một góc hồn.
Khép nép suốt đêm.
Để nhắc chúng ta trong chiêm bao,
dù chỉ là chiêm bao,
sẽ có một ngày,
quê hương mình hóa thân cao quý.
Hy vọng không bao giờ chết.
Nhưng đừng để nó mất trí khôn,
sẽ mãi mãi vô vọng.

Ngu Yên - (2017)

 https://www.facebook.com/profile.php?id=100083014041232


_________________

Wednesday, April 2, 2025

Việt kiều hồi hương

 Nguyễn Thị Thanh Dương


Ông Mạnh vừa tới tuổi về hưu đã đắn đo suy nghĩ mấy tháng mới quyết định sẽ hồi hương về Việt Nam, một làng quê nhỏ tỉnh Bến Tre nơi ông được sinh ra, để sống an hưởng tuổi xế chiều bên đại gia đình, ông còn bà mẹ già sống với gia đình đứa em gái và nhiều họ hàng nội ngoại xung quanh.

Đời mơ hồ qua mau ..

QUINHON11

Phú Sỹ ngũ hồ - QN11
45 năm rồi mới trở lại Nhật. Khung cảnh có khác đi nhiều, phi trường Tokyo vào sáng sớm sương mù giăng phủ, vẫn có mưa phùn lất phất bay nhưng thiếu những ngọn đèn vàng dọc theo phi đạo. Cảm xúc như chợt ùa về dù lặng lẽ, kín kẽ nhưng vẫn làm tôi nghẹn thở vài giây. Có những loại cảm xúc chỉ mình mình hiểu trong thinh lặng, dù có trải bày cũng e rằng không ai có thể cảm thấu.

Monday, March 31, 2025

Uống cà phê như thế nào để bảo vệ trái tim ?

Dân Trí

Việc uống cà phê như một thói quen hàng ngày mà không quan tâm đến liều lượng hoặc tác động lâu dài lên cơ thể có thể khiến trái tim phải trả giá.

Một tách cà phê vào buổi sáng giúp nhiều người tỉnh táo, cải thiện tâm trạng và tăng hiệu suất làm việc.

Saturday, March 29, 2025

Bụng bự, kém trí nhớ và suy giảm nhận thức khi ‘có tuổi’

Sam Nguyễn

Từ xa xưa người ta đã nói “vòng bụng to thì vòng đời ngắn lại,” bụng bự không chỉ liên quan đến thẩm mỹ mà còn là mối nguy hiểm với sức khỏe.

Một nghiên cứu mới phát hiện vòng eo lớn hơn có liên quan đến tình trạng suy giảm nhận thức nghiêm trọng hơn ở người lớn trên 60 tuổi.

Các nhà nghiên cứu tại Trinity College Dublin vừa phân tích dữ liệu của gần 5.200 người lớn tuổi ở Ireland tham gia vào một nghiên cứu toàn quốc nhằm xem xét nhiều yếu tố về sức khỏe và lối sống.

Friday, March 28, 2025

NGƯỜI MẸ…

PHAN HỒNG DUY

Tôi gặp bà trong 1 dịp theo đoàn thiện nguyện vào thăm các cụ già neo đơn trong viện dưỡng lão. Tuy là 1 viện dưỡng lão tư nhân dành cho những người có điều kiện về vật chất nhưng có rất nhiều cụ ông, cụ bà tiền bạc đếm không xuể nhưng chẳng có người thân thăm viếng vấn an cho những ngày cuối đời; thậm chí có thể nhắm mắt xuôi tay mà chẳng có 1 người thân bên cạnh. Do vậy thỉnh thoảng 1 vài tháng nhóm chúng tôi vào thăm, trò chuyện và tổ chức những trò giải trí cho các cụ.