Sưu Tầm
Tên tôi là Joseph, và tôi đang ngồi đây, trong một viện dưỡng lão, trước mặt là một đĩa ravioli. Tôi không biết ai đã chuẩn bị nó cho tôi, cũng không biết hôm nay liệu có ai sẽ chúc mừng sinh nhật tôi không.
Tôi có ba người con, nhưng đã lâu lắm rồi tôi không gặp chúng. Chúng đưa tôi đến đây với lời nói rằng : "Đây là điều tốt nhất cho Ba", nhưng thời gian cứ thế trôi qua… và chiếc điện thoại vẫn im lặng.
Tôi không giận, nhưng tôi buồn.
Buồn, vì tận sâu trong trái tim, tôi chưa bao giờ ngừng yêu thương chúng, dù chúng đã vắng mặt quá lâu.
Buồn, vì tôi không đòi hỏi gì nhiều - chỉ một cái ôm, một lời chúc, một câu nói giản dị : "Chúc mừng sinh nhật Ba".
Buồn, vì tôi chỉ mong có ai đó nhớ đến tôi trong ngày đặc biệt này.
Nếu bạn đọc được những dòng này, hãy dành một chút suy nghĩ cho tôi.
Không phải vì bạn quen biết tôi, mà bởi vì đôi khi, chỉ một người xa lạ cũng có thể mang lại chút hơi ấm cho một nơi vốn chỉ có sự lặng lẽ.
Ở độ tuổi này, người ta sống bằng ký ức và hy vọng.
Và hôm nay, tôi hy vọng rằng những lời này sẽ chạm đến trái tim của những ai vô tình lãng quên tình thương, trước khi quá muộn.
Gửi đến tất cả những người cha - những người ông đang bị lãng quên - chúc các ông luôn bình an. Các ông vẫn được yêu thương, ngay cả khi đôi khi không ai nói ra điều đó.
Sưu Tầm